Có bao nhiêu trẻ em trên đất nước này

Kí ức tuổi thơ không có trong tưởng tượng

Trên lưng các em không là chim là bướm

Là chiếc cặp nặng nề ngày cứ phình to.

 

Ta chẳng dám nhìn vào đôi mắt ngây thơ

Giờ tan học cứ dại khờ ngơ ngác

Ăn vội hộp cơm mẹ chở sang lớp khác

Hết các môn rồi thì tới lớp Piano !

 

Ta đã làm gì với các con ta

Đem ước vọng của mình mà quàng lên cổ

Con ì ạch bước đi như là rô bốt

Ta muốn những điểm mười ta đánh tráo tuổi thơ.

 

Tuổi thơ ta ta đã nhận đủ đầy

Giờ tan lớp rong chơi cùng bè bạn

Đánh đáo bắn bi nhảy dây bắt trốn

Theo cánh diều bay háo hức khoảng trời vui

 

Hãy nhìn lại đi những đôi mắt sáng ngời

Giờ đã nheo nheo sau làn kính cận

Cứ giật thót mình khi cô cho điểm kém

Trái tim này mai mốt sẽ ra sao?

 

Ta bây giờ cũng là ta đấy thôi

Có thiếu gì đâu trong cuộc đời vinh nhục

Ta muốn con ta là danh nhân bác học

Thành loại người trưởng thành mà không có tuổi thơ

 

Xin hãy trả về cho các em tôi

Khoảng trời trong veo với niềm vui chân chất

Điều lớn nhất các em cần được học

Những trò chơi diệu kì nếm trải suốt thời thơ.

 

Lá Cỏ